Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VĂN. Hiển thị tất cả bài đăng

29 tháng 9, 2015

Và Từ Đó

Anh N.Toàn ,Thanh Loan , Ái Hoa ,Ngô thương mến ơi ..

HC cảm ơn cơ duyên của Anh Toàn vì yêu thơ nên đã chuyển cho  em  " Ánh Nguyệt " của  Đỗ Hữu Tài .
.Và từ đó em đã thi hoạ chung cùng với chị MGiang và Anh ĐHS những ánh "Trăng Xưa"..
HC không thể quên sự xúc động tột cùng ..phút giây vừa ngỡ ngàng vừa đau xót khi Anh NT gửi lại hình ảnh của thi nhân ĐHT ..!!..
Nước mắt của em rơi theo những con chữ mò mẫm vì mới bắt đầu tập tễnh lên máy để thi họa với Thơ..trên thế giới ẢO..- điều mà trước đây HC chưa hề nghĩ tới ..
Và ..Bài viết cho ĐHTài..cũng chỉ là để chia sẻ cảm nhận cõi thơ với Người Thơ ĐHT mà những dòng thơ của Em Tài  đã xao động HC với  một tình yêu mãnh liệt và sự kiên trì thách thức số phận trong  đức tin không cùng ở  Chúa ..  ..
Và cũng là lần đầu em  biết Ngô  biết TL biết AH..vì các chị em luôn giúp  Thi sĩ ĐHTài chuyển  thơ họa của Tài đến với HC .
Và AH ..và Anh NHTân - HC lại được gặp gỡ qua dòng thi nhạc cùng với các thi sĩ thân thương khác .. .
Và...Cuối cùng - Với YDT ..cô bạn thơ nhỏ .. ĐHT đã dẫn đến gặp HC trong " Nửa Giấc Mộng Đời " thi họa cùng ĐHT nên HC có căn blog nhỏ hôm nay ..
....Tuy với tất cả mọi người HC đến rất muộn..- nhưng tất cả đều trở thành những người bạn thân quý từ những  dòng thơ em Tài đã đưa đến HC..

.................................



ĐHT Em .Em còn ở đây mà .. Chị nói với em nữa nè .
.....Và từ đó ..Chị đã khóc sướt mướt khi lần đầu Taì gọi phôn qua Chị .
Giọng em ngập ngừng ..không tròn câu.-.Chị khóc ..kỳ quá .!!- Chị cười và nói xin lỗi em ..
Em trả lời  trong tiếng nghẹn . Chị ạ...- Em cũng khóc.
--Sau đó..Em gọi chị cũng với giọng nói chậm - rất chân thành  - Em nói ..Em cảm động  vì Chị cho em làm em của Chị .
..Sau đó ..và sau đó nữa .- .Chị à ..Em .. xin  chị hát " Đôi Lúc "  cho em nghe ..Bài đó.. em thích lắm .. Mười mấy năm rồi chưa ai hát cho em ..- Em sẽ..năn nỉ Anh Tâm hát "30 năm " đã từ lâu..10 năm rồi Chị ạ..- Người viết nhạc cho em cũng đã đâu rồi .??. ( Nhạc LMST-2005 ) Em hy vọng ...Anh Tâm sẽ  hát cho em nghe dù là hát trên nhạc mẫu ..
Và cũng vẫn giọng nói của Tài chầm chậm ..- Chị ơi không có  bản hòa âm để hát  ..chỉ là bản có nhạc mẫu thôi ..Chị hát cho em nhe ...
Tài ơi ...Anh Chị  đã rất thương Em mà hát . Hát  không hay nhưng vẫn là chút gì đó an ủi cũng được mà ..Tài ơi ..
Và Em có biết ..Lần ấy -  Lần đầu tiên ...Anh Chị đến với thế giới ảo cùng em với " Đôi Lúc" - Thơ ĐHT - Nhạc Hương Mơ -  Võ Vĩnh Thuận (2008)-.YT NGÔ - Hương Chiều hát với  nhạc mẫu  !!..
Hôm nay cũng là vì nhớ em ..Chị gửi các AC  nghe nhe Tài ..Chỉ là để nhớ nhau   cùng với những người quý yêu Tài - "Thế Thôi" .
Đỗ Hữu Tài em..Chị cảm ơn Em ..Cảm ơn món quà quý  của Em đã trao tặng cho Chị .
.Em không mất đâu ..vì những người còn lại quanh chị ..sẽ luôn là Nỗi Nhớ về Em ...

- Tái  Bút : Chị chưa đủ sức để gọi HH của Em ..Cũng có thể ..là Chị sẽ không gọi ..như từ bao lâu Chị nói với em ..
HH đã ở trong trái tim yêu của nhà thơ ĐHT vĩnh viễn. .." Trời Tháng Năm " sẽ mãi mãi chiêu niệm tình yêu muôn thuở đó .Chị Xin lỗi Em .Tài nhé .

Trân Trọng
HC.

 ( Nếu có thể - HC mời Quý AC xem YT của NGô" Đôi Lúc "  trong




26 tháng 9, 2015

Sao em đi vội ...Em thiệt là..!!..

 Chị nói với em là chờ chị kia mà ...sáng hôm ấy 05-9-15 ..là lần cuối cùng hả em ??. Hai chị em mình chỉ có bấy nhiêu thôi à .
      Em thiệt là ..không nhẫn nại chút nào hết ..Em cứ nói - Chị ơi không sao đâu ..Chị ơi không sao mà ..Chị ơi ..em để cho chị nghỉ ..Chị ơi Chị sẽ hết bệnh để trả nợ mấy bài thơ ngâm và họa cho em ..Chị chưa gọi thơ về cho em như đã hứa . Chị ơi ..sẽ không sao không lo nghe...Em cứ lập lại như thế..
      Em thiệt là..thiệt là làm chị không khóc chút nào hết ..không khóc . không khóc ..Chị không sao mà ..
      Chị sẽ không vội  khóc cho em  mà Chị lại đau xót thâm tình của  Má - khi biết Má mấy chục năm mõi mòn lê bước trong hồn lặn lôi vượt cả đại dương mênh mông cho kịp đúng ngày mà đón em đi ...Em đã  chạy theo Má thiệt nhanh bằng đôi chân của một siêu nhân ..Con chạy theo Má mà ..Chị còn có thể nói ..gì đây !!..
       Em thiệt là ...Sao mờ cả mắt rồi Tài ơi ..Sao mấy ngón tay chị run đến thế ..vì  chị lo sợ nao núng suốt đêm qua -chờ trông đến sáng . Chị nghĩ là em sẽ gọi Chị như lời em đã hứa ..Em thiệt là !!..

.............................................

       Tài ơi ..Sao em đi vội chi mà ..Sao em để chị phải nuối tiếc lần gọi cuối cùng của em -Cái cổ họng quái ác của chị đã tắt nghẻn âm thanh ..Chỉ có em nói - Em nói mỗi 2 tuần sẽ gọi thăm chị đến khi nào chị khỏe ..Vậy mà ..!!..
     ...Em thiệt là vội vã với Chị rồi ..Đã đến muộn mà đi lại vội . "chiemnhaminh.com." ngắn ngủi vậy sao .??..Chị biết em sẽ biết nơi nào em đến .Chị không lo cho em ..Em cứ đi và thanh thản chạy nhảy bên Má sau mấy mươi năm nằm vùi .Còn Chị ..lại một lần nữa sẽ quét lá sân nhà để nhớ một người - Một thi nhân .
        - Đỗ Hữu Tài  em - Người .chỉ biết yêu và yêu cho đến lúc chết ..Bây giờ Em có thể quét tuyết được rồi  và sẽ hứng tuyết trong đôi tay như em thường mong . Còn nữa - giọt nắng bên nhà sẽ nở bung hoa nắng ..còn nữa..Ánh Nguyệt đêm nào đó sẽ lung linh mãi nơi cõi em rong ruỗi  ....Còn nữa ... Còn nữa ..nhiều lắm Tài ơi ..Những vòng hoa tình yêu em kết bằng những nụ tình em gửi HH.- bằng con tim luôn yêu thương người và  nghị lực phi thường vượt qua số phân trớ trêu của em đã là một thông điệp quý báu của em đã trao tặng  tha nhân khắp bốn phương trời ..
          Sydney khóc em ..Trời gió mạnh và hoa đào rụng tơi tả ..Lại nhớ về em ..khi em gọi phone và hỏi ...chị đang quét lá hay quét hoa ..Chị nói ..Khi đau lòng tiễn một người đi ..Chị quét lá ..
            Hôm nay Trời Sydney nổi gió thế nầy ..Chị run tay viết vội ít hàng tiễn em vì  lá đã theo em về  với đêm qua ....

 Hương Chiều 

 

Lời Cuối Thương Gởi Đến Người Bạn Thơ

Anh Tài ơi,

YDT trở về Canada ngày thứ ba 22 tháng 9, ngày hôm sau thì đi làm rồi! Vô cùng mệt mỏi vì trái múi giờ nên không ngủ đủ giấc, định là sáng thứ bảy sẽ email cho anh để báo tin YDT về bình an và khoe anh dĩa bánh xèo "to bằng cái mâm"  mà anh nhờ YDT về VN ăn dùm! Vâng, YDT đã ăn dùm cho anh 1/2 cái và có chụp hình đĩa bánh xèo Long Hồ - Vĩnh long nhưng chưa kịp gởi hình cho anh xem thì anh đã vội vã ra đi...

Trước khi YDT về VN, anh có gởi cho Kim Oanh, chị Kim Phượng và YDT đọc bài thơ mới ra lò "Vấn Vương", YDT viết trả lời cho anh "Bài thơ hay quá! YDT sẽ mang theo lên máy bay ngồi họa lại! ". Anh nói là "Tài sẽ chờ...!" nhưng anh Tài ơi bài thơ họa đến nay vẫn chưa hoàn tất vì bài xướng của anh dài quá ... chừng chừng!!!".  Khi  YDT làm xong sẽ post vào blog của anh và của YDT để khi nào nhớ đến cô hàng xóm nầy thì anh ghé vào đọc nhé!

Ngày 17 tháng 9, YDT còn đang ở VN có nhận được email của anh,  anh viết " Xin moi ca nha doc bai tho cuoi tuan". Không ngờ đây là bài thơ và email cuối cùng của anh!

 Chúa ơi ... Làm sao ?!


Làm sao bỏ được gánh sầu
Đôi vai nhẹ nhõm đứng hầu bên Cha
Làm sao biết sống vị tha
Đôi chân thanh thản đi qua dòng đời
Làm sao tìm tới Chúa Trời
Khi còn tham vọng gọi mời bước lên
Làm sao lãnh nhận ơn trên
Khi còn mê đắm đặt tên đồng tiền

Làm sao thoát lụy ưu phiền
Như chim tung cánh khắp miền lãng du
Làm sao gần gũi Giê Su
Như rừng thay lá gió thu nhẹ nhàng
Làm sao khỏi thấy ngỡ ngàng
Mỗi khi cầu nguyện lần tràng hạt xin
Làm sao giữ vững đức tin
Mỗi khi sa ngã tâm linh chất chồng 

Làm sao rước Chúa Hài Đồng
Mùa đông rét buốt nhưng lòng ấm êm
Làm sao vượt khỏi nhá nhem
Mùa xuân gió mát nắng đem hoa về
Làm sao cuộc sống tràn trề
Mùa hè phượng đỏ hẹn thề ước ao
Chúa ơi , con biết làm sao
Vác cây Thánh Giá không nao núng lòng


Đỗ Hữu Tài

17/09/ 2015

Từ đây mỗi giờ ăn cơm trưa YDT sẽ không nhận được email của anh để khoe bửa nay anh được nhà bếp cho ăn món gì và cũng không được email của anh để khoe thơ được phổ nhạc hay diễn ngâm để cho YDT "ganh tị" nữa rồi!
Dường như mỗi một người bạn anh quen đều được anh làm một bài thơ gởi tặng, anh có biết sự ra đi của anh là nỗi buồn lớn cho các bạn hữu khắp nơi và Yên Dạ Thảo không?

Suối nguồn thơ của anh từ hôm nay ngừng chảy nhưng tình thân của anh và YDT sẽ không bao giờ nhạt phai theo thời gian, thơ của Đỗ Hữu Tài sẽ mãi xanh tươi trong vườn thơ theo ngày tháng...

YDT sẽ luôn nhớ đến anh và cầu nguyện cho anh tìm được sự an bình trong đất Chúa.

Yên Dạ Thảo
25/09/2015


Cuối cùng 2 mẹ con họ đoàn tụ với nhau



Ngày đăng: 26/09/2015 3:32 chiều / ý kiến phản hồi (0)
Tôi biết rằng có bạn sẽ rưng rưng khi cuối tuần nghe tôi báo tin buồn về sự ra đi về nơi xa vắng của anh Đỗ Hữu Tài, nhân vật chính trong loạt bài “Người truyền cho tôi sức sống mới“; “Bài hát từ một bài thơ viết bằng… miệng“; “Chuyện kể từ một người bạn thơ của anh Đỗ Hữu Tài – người làm thơ bằng miệng” ,… mà tôi đã chia sẻ với các bạn dạo tháng 10-2013. Anh đã lẳng lặng về với Chúa vào lúc 9g37ph sáng thứ Sáu 25-9-2015 (theo giờ miền Đông Hoa Kỳ) tại bệnh viện MountVermont hospital AlexandriaVirginia (bang Virginia). Trước đó ít ngày, anh đã nhập viện với chẩn đoán tràn dịch phổi. Nhưng theo những người quen biết anh bao năm nay, anh ra đi khi “Thần Chết đến chậm” đã bò dần từ chân lên tới thực quản của anh, khiến thời gian gần đây anh ăn khó khăn và nói là không còn biết ngon hay dở gì nữa.



Sự ra đi của anh Tài đã được báo trước từ nhiều năm nay, khi bác sĩ cho biết anh có thể ra đi bất cứ lúc nào. Anh bị mắc một chứng bệnh lạ mà cho tới nay y học hiện đại Mỹ cũng bó tay, đành phó mặc cho số phận. Và nếu không phải là được sống ở Mỹ, trong sự chăm sóc, nuôi dưỡng trên nền tảng y học hiện đại số 1 thế giới và một xã hội nhân ái coi sinh mạng con người – bất kể thân hay sơ – là quan trọng số 1 thì có lẽ anh Tài đã ra người thiên cổ từ rất lâu rồi. Nhưng cho dù vậy, mọi người thân quen anh đều bị sốc khi nhận được hung tin.
Nhiều chục năm qua, anh Tài sống một mình ở Mỹ – gắn cuộc đời với Trung tâm phục hồi chức năng và nuôi dưỡng người bệnh tật và già yếu Mt. Vernon trên đường Tiswell của thành phố cổ Alexandria (Virginia). Mãi tới năm 2013, một người em trai của anh qua Mỹ định cư (đi theo gia đình vợ) và sống ở Las Vegas (bang Nevada) cách nhau tới hơn 2.300 mile, em Bờ Tây, anh Bờ Đông nên có cũng như không.
Khi bạn bè liên lạc với người em để báo tin dữ thì mới hay vợ chồng người em vừa cấp tốc bay về Việt Nam có “đại sự”…
Chị Phượng Trần, một người bạn chung và cũng là đại diện ở Việt Nam cho nhóm thân hữu của anh Tài, đã phải chạy xe tới nhà gia đình anh Tài ở vùng ven Quận 8 – Bình Chánh để báo tin buồn. Do gia đình mới dọn nhà từ quận 8 giáp quận 5 về đây, chị không có số phone, chỉ nhớ mang máng địa chỉ nhà sau một lần tới thăm, nên phải đích thân đi báo cái tin chẳng ai muốn nghe đó. Dè đâu…. họa vô đơn chí….
Mẹ của anh Tài năm nay 90 tuổi sau thời gian bạo bệnh đã qua đời vào trưa thứ Sáu 25-9-2015 theo giờ Việt Nam, tức nửa ngày trước khi anh Tài ra đi. Hai mẹ con cùng về với Chúa vào một buổi trưa, chỉ cách nhau theo giờ hai bờ Thái Bình Dương. Phải chăng bà đã bay sang đón con trai cùng về nước Trời?
Thời gian gần đây, khi hai mẹ con anh Tài cùng trở bệnh ở hai bờ đại dương, bạn bè anh thiệt là lúng túng và nhiều lo sợ. Họ sợ rằng nếu nghe tin mẹ mất, anh Tài có thể đau buồn quá mà đi theo; hoặc nếu nghe tin con trai qua đời, người mẹ cũng đau đớn mà ra đi. Cuối cùng thì hai mẹ con đều cùng ra đi mà không kịp nghe tin dữ về nhau!
Và cuối cùng thì hai mẹ con anh Tài đã có thể đoàn tụ với nhau. Anh Tài vượt biên năm 1980, hai mẹ con xa nhau từ đó. Sau này, họ chỉ có thể gặp nhau qua điện thoại. Anh Tài yêu mẹ mình dữ lắm. Nhiều bài thơ của anh là viết về mẹ mình. Trong thời gian ở Mỹ, anh không làm gì ra tiền, nhưng hễ bạn bè và những người hảo tâm tặng anh chút tiền nào là anh dành dụm lại để gửi về cho mẹ uống thuốc. Hầu hết tiền bán tập thơ của anh cũng được chuyển dần về cho mẹ anh. Vài năm trước, bạn bè ở Mỹ tính chuyện đưa mẹ anh qua Mỹ cho hai mẹ con được gặp nhau, nhưng kế hoạch bất thành vì sức khỏe của bà quá yếu. Anh Tài thì không thể đi về được vì thể trạng của mình.
Sau khoảng 2 năm sống ở đảo tị nạn Pulao Bidong, anh Tài được nhận sang định cư ở Mỹ năm 1982. Lúc đó, anh là một chàng trai 25 tuổi tràn đầy nhựa sống (anh sinh năm 1957, tuổi Đinh Dậu). Nhưng định mệnh đầy thử thách nghiệt ngã đã đè nặng lên cuộc đời anh. Bi kịch ập tới anh chỉ sau một thời gian ngắn ở Mỹ. Anh bị một chứng tê người mà bác sĩ không tìm được nguyên nhân. Hậu quả là từ một chàng trai khỏe mạnh, anh đã bị tê liệt ăn dần từ chân trở lên. Anh bệnh 32 năm nay và đã phải dính vào chiếc xe lăn 30 năm. Trong mấy năm gần đây, anh đã bị liệt tới cổ, toàn phần dưới không còn cảm giác. Anh vẫn ăn uống ngon miệng, nhưng không kiểm soát được các chức năng của cơ thể từ cổ trở xuống. Bác sĩ nói rằng khi chứng liệt lan tới mũi, anh không thở và ăn uống được thì sẽ ra đi. Có nghĩa là anh đang phải sống với cái chết được báo trước đang tới dần từng ngày. Do một thân một mình ở Mỹ, anh Tài đã sống trong trung tâm điều dưỡng này 30 năm. Phải nói là Mỹ chăm lo phúc lợi xã hội cho người dân cực kỳ tốt. Người dân đóng thuế cao, nhưng họ an tâm vì tiền thuế của họ được chính quyền chi đúng đắn và sẵn sàng chăm lo chu đáo cho họ khi cơ nhỡ hay bất hạnh.
Xin mời các bạn đọc lại một số thông tin về anh mà tôi từng chia sẻ: “Là một người theo đạo Công giáo và rất sùng đạo, anh Tài đã phó thác cuộc đời mình cho Chúa, an tâm với cuộc sống của mình. Anh cố gắng hạn chế tới mức thấp nhất việc nhờ vả người khác. Dùng miệng ngậm chiếc cần điều khiển, anh lái chiếc xe lăn điện đi tới đi lui, hàng tuần chạy ra cửa nhà đón xe buýt đi lễ nhà thờ. Anh lấy slogan là “Yêu đời và yêu người” và treo nó lên trang web của mình. Trong phòng anh, tôi còn thấy có dán tấm giấy trung tâm khen tặng là “Cư dân xuất sắc trong tháng” (Resident of the Month) hồi tháng 9-2012. Quả là một người lạc quan và vẫn hữu ích cho cộng đồng.
“Nhưng điều đáng nói hơn cả ở chỗ anh Tài là một hình mẫu cho người tàn mà không phế. Hồi chưa có máy tính, anh ngậm viết vào miệng để ghi nhật ký, viết tự truyện và làm thơ. Anh cho tôi coi 3 cuốn tập lớn và dày cộm chứa những gì anh viết. Thiệt là sửng sốt khi thấy anh viết bằng miệng mà chữ rất rõ ràng, ngay hàng thẳng lối. Anh nói mình viết đầy một trang mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Mấy năm sau này có máy tính xách tay, anh sử dụng bằng cách ngậm một cây que để nhấn lên các phím. Mỗi ngày, khoảng 8 giờ sáng, nhân viên làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo mới cho anh rồi đặt anh lên chiếc xe lăn. Họ điều chỉnh chiếc bàn đặt chiếc laptop sao cho anh thoải mái nhất. Từ đó cho tới 2 giờ chiều, anh Tài ngồi bên máy tính, lướt web, đọc và trả lời e-mail, chat, viết lách. Anh cũng tham gia nhiều trang web, diễn đàn. Website của trường Lê Văn Duyệt đã lập hẳn một section riêng cho anh. Tới 2 giờ chiều, nhân viên tới dùng thiết bị nâng để đỡ anh lên giường, tắt máy tính, và để chiếc điện thoại bàn bên cạnh để anh bắt đầu liên lạc với mọi người bằng điện thoại – tất nhiên cũng dùng miệng ngậm chiếc que để bấm số.
“Các bạn bè và những người ái mộ đã trang bị cho phòng anh Tài tivi, đầu máy, máy hát đĩa,… để anh giải trí. Hàng tuần đều có người tới thăm, mang thức ăn tới cho anh. Anh đặc biệt mê các món ăn Việt – tất nhiên rồi!
“Anh Tài rất mê làm thơ. Anh làm thơ rất nhanh, ngậm cây que, anh gõ từng chữ Việt có dấu hẳn hoi để post ngay lên trang web hay trong e-mail. Phía trước cửa phòng có dán hai bài thơ của anh Tài được nhà thư họa Vũ Hối ở Virginia phóng bút theo kiểu thư pháp. Một bài ghi: “Có những đêm giật mình tôi thức giấc. Xót xa nhìn cùng bóng tối cô đơn.”. Bài kia viết: “Tìm bóng tối quên đi thời ngang dọc. Tìm góc trời ta học cách làm thơ.” Ban đầu, anh lấy nickname và bút danh là Tài Phan (đọc lái thành “tàn phai”). Sau này, anh dùng nguyên họ tên của mình. Năm 2008, bạn bè xúm lại giúp anh in tập thơ “Có những đêm” tuyển chọn 129 bài thơ của anh. Đó là những bài thơ viết về đạo, về mẹ (mẹ anh đang ở quận 8), về nỗi nhớ quê hương và nhất là về cuộc tình đẹp mà dang dở của anh.”
Vào năm 2013, trong chuyến lang thang ở bang Virginia, sáng 30-9, tôi được chở tới thăm một người bạn lâu nay “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”, đó là anh Tài. Anh và tôi cùng tuổi. Anh gọi tôi là “Đinh Dậu Saigon”, và tôi gọi anh là “Đinh Dậu Virginia”. Sau này, khi ở Việt Nam, thỉnh thoảng tôi có gọi điện thăm anh Tài, cũng gọi nhau bằng cái nickname như vậy. Hồi trung tuần tháng 9-2015, tôi có mặt ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ, chỉ cách anh Tài khoảng 2 giờ xe. Vậy mà, tôi không có cơ hội ghé thăm anh, dù đã lên plan hẳn hoi. Vậy là hai con gà nòi chúng tôi chỉ có cơ duyên so cựa trực tiếp với nhau lần đầu cũng là lần cuối trên chốn dương trần này.


Trước khi nhập viện, anh Tài có đọc một bài thơ cho chị Thanh Loan chép. Chị là một người bạn sống ở Texas mà sau này được gọi là “thư ký riêng” của anh Tài chuyên chép lại những bài thơ mà anh Tài đọc qua điện thoại (do anh không còn sức để ngậm cây gõ máy tính được nữa). Khi đăng bài thơ này lên trang mạng, bạn bẻ anh giật mình, cứ nghĩ đó là lời trăn trối của anh. Và đó thật sự là bài thơ cuối cùng của anh Tài.
Anh Tài đi trước thanh thản nhé. Với những gì anh đã trải qua và làm được trong nhiều thập niên qua, tôi tin rằng đủ để anh được Thiên Chúa mở rộng vòng tay đón anh vào Nước Trời. Nguyện xin Thiên Chúa rủ lòng thương xót linh hồn hai mẹ con anh Tài.

PHẠM HỒNG PHƯỚC
(Saigon 26-9-2015)



3 tháng 6, 2015

Bóng Nắng

Cuối mùa Xuân là tôi bắt đầu được cấp giấy phép lái xe qua những dinh thự nguy nga ồn ào , những căn nhà thầm lặng yên tĩnh , mà phải gật đầu mỉm cười mỗi khi có người chào hỏi . Bước qua 3 cánh cửa kiên cố , tôi ra ngoài trước sân để tắm nắng , nhìn bầu trời thân quen mà đã hơn 8 tháng chưa gặp lại , nghe tiếng chim hót trên cây mà lòng lâng lâng tưởng mình vẫn còn cái thuở lăng xăng , chạy nhẩy như ngày nào .

Tôi lái xe ngồi cạnh bức tường nhỏ nhìn lại chiếc Bóng vẫn bất động , dầu rằng Nắng vẫn ngả nghiêng . Tâm tưởng tôi thả trôi theo làn gió mát của mùa Xuân , cảm thấy cuộc đời mình vẫn còn bềnh bồng như những áng mây lơ lửng trên không .

Bóng , Nắng đã gắn liền với tôi từ cái thuở tóc hãy còn đen , tha hồ rong chơi với cái tuổi vô tư lự ... nhưng sáng nay , chiếc bóng của tôi và ánh nắng của tôi không còn thân thiết như ngày xưa , dầu rằng tôi đang tìm lại được trong những ngày ra trước sân ngồi . Cứ miệt mài trong căn phòng thì có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ thấy được chiếc bóng của mình và ánh nắng chỉ vỏn vẹn bằng cánh cửa sổ .

Tôi đang mâu thuẫn với chính tôi , không biết nên vui hay buồn khi nhìn lại những gì thân thương còn đẩy đưa trong tâm hồn mình . Bóng , Nắng chưa phai nhạt thì tôi nhất định sẽ tìm đến để nhập cuộc cùng hai người bạn thân thiết này , để hàn gắn những mất mát mà bấy lâu cuộc đời đã chia rẽ một cuộc tình Bóng , Nắng .

Đỗ Hữu Tài 
29/05/2015


8 tháng 4, 2014

Còn Trong Mộng Tưởng - Phần 1

Một người vừa bỏ đi mang theo một nửa hồn dật dờ, dại khờ bỏ lại đây những ngút ngàn nuối tiếc, hụt hẫng .Một cuộc tình bỗng trở về như cơn lốc xoáy tận cùng sâu thẳm, những yêu thương, nhung nhớ mà tôi ngỡ đã nằm trong tâm khảm gần 16 năm qua ...

Một người đến đã khơi dậy những kỷ niệm những vui buồn những hình ảnh mập mờ nằm trong ký ức của tôi. Một viên sỏi vừa rơi xuống mặt hồ, những giọt nước bắn tung lên rôì rơi xuống rất nhẹ nhàng để mặt hồ sẽ mãi mãi được yên tĩnh được che đậy bởi cái dĩ vãng mênh mang không ai nhắc đến, cái hiện tại trầm lặng, u ẩn như chiếc quan tài nằm quạnh quẽ,nằm khuất trong nghĩa địa xác xơ tiêu điều được cách ngăn bởi tình đời và tôi, hay tôi và người cũng cùng một nghĩa....         

Ngày em đến như viên sỏi đánh thức cuộc đời của tôi, để đối mặt với hiện thực nước trong hồ đã đong đưa từng những lọn sóng, tôi nghe lòng xôn xao từng lọn sóng ân tình đó .
Mười sáu năm, tôi đã đánh mất 16 năm hạnh phúc đã sống những ngày tháng lạc lõng, buồn tẻ . Ðôi khi tôi tưởng mình không thể nào tìm lại được một ngày thật trọn vẹn cho mình....
                                                                      
Hạnh phúc tình yêu được nằm trong tay với, một ngày tươi vui không còn lo buồn ưu tư, khoắc khoải, đợi chờ... Một ngày tôi tìm lại được cái tôi mà tôi đã vì lý do nào đó đã đánh mất .
Mười sáu năm qua có lẽ sự ăn năn, hối tiếc lòng thành của tôi được toại nguyện, một ngày tôi mong mỏi nay đã thành sự thật ....
Em đến ! tôi nghe đâu đó trong căn phòng u tịch nầy có những lời nhạc reo mừng được cấu kết từ cung bậc yêu thương . Ngoài kia đôi chim duờng như cũng chia sẻ nỗi sung sướng của tôi nên chúng cứ líu lo hát mãi không thôi .
Căn phòng suốt mười ba năm qua lúc nào cũng bao trùm bởi vết thương tình cảm cho nên đâu đâu tôi cũng cảm thấy một màu đen u ám che khuất, đương nhiên tâm hồn tôi cũng rung động, một cảm xúc nhẹ nhàng lâng lâng dâng lên trong tôi, cả bầu trời thay đổi hẳn những gượng gạo , cừơi vui bỗng dưng không còn nữa, tôi như một đứa bé tìm lại được sự hồn nhiên, tìm lại được thật sự tiếng cuời của nó .
Lẽ tất nhiên gặp lại em con tim tôi giao động như mặt hồ bị giao động bởi viên sỏi ân tình , tôi nghe trong lòng lâng nhẹ một cái gì đó không thể hình dung được, có lúc nó như làn gió thổi đi cái oi bức của căn phòng nắng gắt giữa mùa hè nầy.
Có lúc nó du dương dìu dắt tôi về với những ngày xưa thân ái, ở đó tôi có em, có ánh trăng sáng dìu dặt, có con sông chảy dài theo bờ đê, có cuộc tình chớm nở với những buổi hò hẹn dại khờ ....

Nói chung tôi khó có thể diễn đạt hết những cảm nghĩ dù rằng tôi có rất nhiều lời muốn nói, nhưng có một điều tôi xin khẳng định tôi vẫn còn là con người, vâng ! một con người còn đủ nhân tính hỉ, nộ, ái , ố . Máu ấm còn luân lưu trong cơ thể, tâm trí còn phân biệt những chuyện thiệt hơn, con tim vẫn còn đập nghe những nhức nhối, rạo rực, của
một con người cho nên làm sao tôi không tránh khỏi giây phút bôì hồi khi gặp lại em.
Tôi nghe nghèn nghẹn nơi cổ họng có chút bối rối làm tôi nói không nên lời ...
" Em vẫn khỏe ?" ...rồi lặng lẽ nhìn nhau .
Tôi đã thật gần bên em chỉ cách nhau trong gang tấc mà cứ ngỡ như nửa vầng trái đất, như ta đã xa 16 năm qua .
Em có nghe lòng xót xa khi nghe tôi đắng cay quá , sao lại cay nghiệt như thế nầy ? khoảng cách đâu có bao xạ chỉ cần một cánh tay với thì ta sẽ gần bên ta .
Tiếng em nói, giọng em cười, tôi vẫn còn nghe quen thuộc như ngày nào, hơi thở em vẫn còn nồng ấm, hương tóc em vẫn còn man mác một chút tình ngây ngây ... vậy mà ...
Em đến, ngoài hiên nắng đón mừng, ngập ngừng tôi hỏi," Mộng hay mơ ? " , tôi cũng đã đôi lần tự hỏi " Mộng hay mơ ?" mặc dù tôi biết chính xác rằng em đang ngồi gần bên tôi đang kể cho tôi nghe những vui buồn truân chuyên suốt 16 năm qua em đã gánh chịu . Khuôn mặt của em thoáng hiện nét buồn, tôi biết em cố giấu và gượng cười mỗi khi nói đến vài chuyện không vui .
Tôi không dám nhìn thẳng vào em, chỉ sợ hai đứa cùng lúng túng, ngượng ngùng rôì câu chuyện chẳng được mạch lạc, hay nói đúng hơn tôi không đủ can đảm và tư cách để nhìn lại gương mặt đã một thời trong tôi bềnh bồng, ngụp lặn trong bể cả của tình yêu . Đời người chỉ hạnh phúc khi chọn đúng người mình yêu, tôi đã chọn đúng người tôi yêu nhưng tôi đã chọn lầm con đường tôi đã đi . Từ ngày bước chân lên con tàu định mệnh và nó đã xô đẩy tôi xa cái hạnh phúc tôi đã được Thượng Đế ban cho . Hạnh phúc không bao giờ đến hai lần, người mình yêu cũng không bao giờ có lần thứ hai và tôi đã đang vuột mất tình yêu và hạnh phúc .
Tôi vẫn ngồi yên trong cái vị trí cố hữu mà mười ba năm qua tôi đã yên lặng nghe em nói, thỉnh thoảng trộm nhìn em vẫn câu hỏi , " Mộng hay mơ ? "

Nếu có ai bấu vào chân tay chắc chắn tôi sẽ nói tôi đang mơ, vì tất cả không còn có cảm giác . Cái cảm giác bình thường như những người bình thường để tôi biết trên da thịt nầy còn có chút rung động hoặc đau đớn... thế mà .... Buồn không em ?

Đã mười ba năm tám tháng rồi em ạ, thời gian giúp con
người quên đi những khoắc khoải, buồn phiền của quá khứ nhưng cũng là lưỡi dao bén nhọn chém thật ngọt ngào với những vết thương hiện tại, thơì gian trôi không ngừng nghỉ nên tôi còn tiếp nối theo tháng ngày chẳng đặng đừng nầy, đến một ngày nào đó tôi chả còn gì để nuối tiếc cái cõi đời ô trọc nầy có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn, đúng không em ? Hãy cầu nguyện cho tôi em nhé !

Nếu ai đó bấu vào mặt tôi, tôi sẽ biết rằng tôi đâu phải nằm mơ, nếu có đó chỉ là giấc mơ do chính tôi đã dệt mộng hơn 13 năm . Em có biết đã nhiều đêm tôi hụt hẫng với từng cơn mộng êm ái, tôi thoáng thấy em vẫn nụ cười mộc mạc, hồn nhiên đã khiến hồn tôi trôi theo tiếng cười ví von đó, bỗng đôi mắt tròn xoe nhìn tôi bất chợt, nên tôi phải vương vấn cả đời mình trong đôi mắt hun hút sâu thẳm ...rôì chợt thấy lòng mình biết yêu từ dạo ấy .
Vẫn vóc dáng hiền ngoan, gọn gàng đẩy đưa tôi tới từng bước chân em, trói buộc đời tôi trong những buổi cơm đạm bạc nhưng chan đầy những thâm tình mà cả đơì tôi không bao giờ phai mờ. Đó chỉ là những giấc mơ của tôi, có nhiều đêm được cấu kết làm sao kể hết ra em nhỉ !?

Hiện thực tôi vẫn còn ngồi đây đếm từng chuỗi ngày dài lê thê trôi qua mà nghe lòng se thắt, trên da mặt tôi còn biết đau thì làm sao tránh khỏi những nghẹn lòng khi nhìn bầu trời chỉ rộng bằng khung cửa sổ , khi tôi chỉ được nghe tiếng ve sầu nỉ non mà chẳng rõ đêm nay trăng tròn hay đang khuyết, khi tôi nhìn mặt trời lặn mà không biết nó mọc từ đâu ? thấy đứa bé vừa chập chững bước đi đang vẫy tay chào tôi ngoài cửa , còn tôi ? tôi không hiểu tôi sống để làm gì ? tại sao tôi còn phải sống khi thế giới bên ngoài đang ruồng bỏ tôi, có phải tôi vẫn còn nói ngôn ngữ của loài người cho nên người ta bắt tôi phải sống, phải nuôi tôi sống, ích lợi gì chớ ? hay người ta muốn đày cái thân xác khốn cùng nầy để nghe, để nhìn những gì tôi đã chán ngấy, con tằm được người ta nuôi dưỡng, chăm sóc để ngày nào đó nó nhả tơ, con chim dù bị nhốt trong lồng cũng được cho ăn uống no đủ để hót cho vui . Một con ngựa sau những tháng năm dài rèn luyện sẽ có ngày được ra trường đua, dù không chiếm giải nhưng ít nhất nó cũng có thể trổ tài ... Còn tôi ? hơn 13 năm qua tôi đã làm được gì ? ai có thể trả lời dùm tôi ? em có biết tại sao ?

Thế Thôi

(Còn tiếp)


Còn Trong Mộng Tưởng - Phần 2

Tôi nào tưởng mình là thánh sẽ phải sống khốn khổ trong thế giới loài người, tôi không dám tưởng mình là thánh bao giờ, tôi cũng tự cho mình chỉ là một con người tầm thường, thật tầm thường , cớ sao tôi phải lao đao trong cái bể khổ trầm luân nầy ? nghiệp chướng ư ? có phải tôi đã gieo nhiều hạt giống xấu giờ đây tôi phải gặt hái theo luật tuần hoàn ? nếu có, tôi xin lỗi mọi người , tôi xin lỗi em vì tôi không thể dìu em đến hết cuộc đời nầy, vì tôi đã để người con gái vừa tập tễnh bước vào ngưỡng cửa tình yêu đã Phải gánh lấy những nhọc nhằn buồn tẻ suốt 16 năm trên đôi vai nhỏ bé . Em có trách cứ gì tôi không ? thôi em nhé hãy tha thứ cho nhau để trên đoạn đường ta sẽ tiếp nối cho tâm hồn được nhẹ nhàng thanh thản hơn, hãy mở rộng cõi lòng để đón nhận nhiều niềm vui em nhé! mỗi ngày ta hãy chọn một niềm vui, dù nhỏ nhoi hay chỉ trong khoảng khắc nó cũng đủ để ta có chút ánh sáng để đánh tan những cụm mây đen luôn bao trùm ta trong từng ngày . Một ngày ta có được mấy giờ sống cho riêng ta em nhỉ ? mấy giờ để ta có một nụ cười thật trọn vẹn hay chỉ là những ưu tư lo nghĩ .

Tôi muốn nói thế, thôi thì ta cố gắng dành một giây nào đó trong một ngày mà hoài niệm cùng nhau để được thấy nhau một phút giây tưởng nhớ âu đó là lúc ta vui nhất đúng không em ? Riêng tôi, một ngày như mọi ngày em trả lại đời tôi, đời tôi có lẽ đã đặt để ở một ngôi sao mà chả mấy ai trông thấy vì vậy tôi cũng chả trông thấy được mấy ai, dù em có trả đời tôi lại cho tôi hay không đi chăng nữa thì tôi cũng vẫn là tôi của kiếp đơn độc hơn 13 năm nặng nề trôi qua nơi căn phòng nầy, có tâm sự nhưng không người tri kỷ nên mình tôi nói một mình nghe, chua chát quá em nhỉ ? tôi còn gì đắng cay hơn tôi nói cho tôi nghe, bao giờ chạnh nghĩ cái cảnh tình nầy không ? tuy nhiên lâu rôì đời mình cũng qua ...


Tôi có chút tự hào về bản tánh của tôi, cho dù sự thể có
xảy ra như thế nào đi chăng nữa tôi cũng thích nghi với mọi hoàn cảnh dễ dàng chấp nhận nó và tưởng như nó đã đặt để tôi đi cùng từ thuở nào vậy . Nghịch cảnh trớ trêu đã đang gánh lên người tôi thì làm sao tôi cưỡng lại được phải không em ? Một bản án chung thân không phán quyết bởi quan tòa, tất cả ở Thượng Đế đó em ạ , rất có thể đây là con đường để tôi sám hối lại tội tình và em được đi trên thảm vàng hạnh phúc ....

Nếu không mất mát thì đâu ai trịnh trọng những gì đang hiện hữu, không tìm lại được đâu ai hối tiếc những gì đã mất . Câu nói nầy giản đơn hầu như ai cũng biết nằm lòng, hay ít nhất đã được nghe vài lần ...nhưng chỉ có người trong cuộc mới thấm thía được cái chiều sâu của nó, tôi là một trong số những người không may đó, tôi xin được mở ngoặc ở đây để giải thích hai chữ " không May " (Thật ra tôi là ngươì may mắn nhất, là một kẻ xa lạ tới tạm trú nơi em sinh sống, vỏn vẹn chỉ có hai thằng bạn thân . Bọn nó giúp đỡ đủ mọi phương tiện để tôi tạm dừng bước giang hồ ở Hồ Bài ...rôì ông tơ bà nguyệt đã đưa đẩy dẫn đường đưa lối cho tôi gặp được em .
Chúng tôi quen nhau qua sự dàn xếp kỹ lưỡng của hai cô bạn, chúng tôi yêu nhau qua sự rung động của hai con tim và rồi chúng tôi sống bên nhau qua sự chấp thuận của gia đình .
Nhưng nghiệt ngã thay một đêm trời rỉ rả vài hạt mưa, dường như đang khóc cho một cuộc tình sắp đứt đoạn, bầu trời thấp thoáng lúc tỏ, lúc mờ, lác đác vài vì sao soi rọi xuống bờ đê dọc theo thửa ruộng như nhắc nhở trách cứ bước chân của kẻ bạc tình dẫm lên sự đau khổ xót xa của một người con gái đang chờ hắn quay về .
Trăng đêm đó không sáng lắm nhưng cũng đủ dắt tôi rời căn nhà đang tràn ngập tình yêu theo đúng nghĩa của một mái ấm gia đình mà tôi hằng khao khát mơ ước ... Hương tình vẫn còn nồng cháy trong lòng tôi, thế mà tôi lại bỏ đi, tôi trở thành tên tội đồ không bản án, vô hình chung tôi tự giết đời tôi trong đêm cay nghiệt đó ... Từ ấy tôi hiển nhiên thành kẻ không may trên con đường lưu lạc nơi đất khách )

Mười sáu năm rôì, tôi luôn tự trách mình, một việc làm thiếu suy nghĩ của tôi đã đẩy đưa chúng tôi phải cách xa trong 16 năm . Em phong ba trong dòng đời tôi ray rứt, ăn năn ....
Em có trách gì tôi không em hỡi ? thôi hãy để những chuyện buồn trôi theo con nước ra biển cả, cứ như những tia nắng đong đưa trên thân lá mà ấm lòng cỏ cây, cứ như cơn mưa rào bất chợt để cỏ cây đua nhau, hoa lá được nẩy mầm xanh tươi . Cố vui lên em nhé ! cũng như tôi đang sung sướng vì ước mơ suốt 16 năm nay đã thành sự thật, tôi không còn hụt hẫng khi giựt mình tỉnh giấc, cám ơn em đã đến với tôi đã mang lại cho tôi cái cảm giác của một con người mà tôi ngỡ sẽ không bao giờ tìm được .
Em đến, ngoài hiên nắng đón mừng ngập ngừng tôi hỏi "Mộng hay mơ ? " từ nay không còn cơ hội mộng hay mơ nữa tất cả nay đã thành sự thật, em đến bằng xương, bằng thịt bằng cả tình người nồng ấm kéo tôi lên từ vực sâu bằng sợi dây ân tình, lòng tôi sẽ không còn những cơn tuyết lạnh kéo dài dù đang là mùa xuân hay hạ . Mặt trời hồng đang sưởi ấm lòng tôi, bỗng dưng tôi nhớ bài " Hạ Trắng " . "....Gọi nắng cho tóc em cài loài hoa nắng rơi, nắng đưa em về miền cao gió bay, áo em bây giờ mờ xa nẻo mây . Gọi tên em mãi suốt cơn mê nầy .... Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu , gọi mãi tên nhau ..."

Em có thấy buồn cười cho tôi không ? Khi tôi ngồi đây mà gọi hoài, nắng mà bỏ đi có phải đời tôi băng giá khi chưa gặp em chắc tôi vẫn nằm mơ nữa em nhỉ ...đã ngừng mộng rồi mà cơ khổ chưa ! cho tôi gọi tên em mãi suốt cơn mơ nầy .
Tôi thì lúc nào cũng thế, tự tôi gây mâu thuẫn cho chính tôi vẫn gọi tên em cho dù cơn mê hay không vẫn vậy, vì tên em đã đang ăn sâu trong từng mạch máu của tôi rồi , tên em như sợi dây huyền bí quyện sâu trong tâm tưởng của tôi giúp tôi có đủ nghị lực để đương đầu với hoàn cảnh khốn cùng nầy, tên em tôi luôn gọi để được ấm lòng trong những đêm dài cô tịch, tên em như một điệp khúc để tôi sáng tạo bài nhạc buồn cho riêng tôi và tôi hát thật nhẹ nhàng, dịu ngọt mỗi khi chạnh nhớ đến em .
Cuộc đời dù có lắm bể dâu, thời gian có thể xóa nhòa rất nhiều vết tích cũ nhưng tình tôi vẫn đong đầy, tên em tôi vẫn gọi , gọi cho tới bao giờ tôi không còn được gọi, và em, em có bao giờ gọi tên tôi ?
Em yêu dấu, kỷ niệm là gói hành trang quí báu để tôi mang theo trong những lúc tôi không được gần bên em . Vâng ! đối với tôi kỷ niệm của chúng mình là một sự việc rất quí báu, thiêng liêng, tôi trịnh trọng yêu mến gìn giữ nó, xem nó như một cẩm nang để sống rất cần thiết trong cuộc đời tôi . Có lúc tôi vui vui khi nhớ về em, có lúc tôi nghe lòng se thắt khi nhớ về em, những buồn vui của tôi đã tùy thuộc vào nỗi nhớ thương, kỷ niệm như chất chứa
một vết sầu tình cảm đã in sâu trong tiềm thức tôi, hình ảnh em vẫn cô đọng ở một góc nào đó sâu thẳm trong tâm hồn, chỉ cần một sự việc nào đó có liên quan tới em thì tâm tưởng của tôi sẽ bùng dậy, nó như một cuốn film được quay chậm lại để tôi suy tưởng thả hồn về vùng quá khứ dĩ vãng đã trở về dù lần đó vui hay buồn tôi cũng miên man trôi nổi theo đuổi, tại vì tôi biết chắc chắn rằng em đang ở bên tôi dù chỉ là giây phút ảo tưởng nhưng một thoáng đó đem lại cho tôi những sung sướng không thể tả ... Dường như em đang cười với tôi, tiếng cười reo vui vô tư lự khiến căn phòng vốn đang tịch mịch nầy bỗng bừng sáng , một ánh sáng lạ thường .... Mà không em đang khóc thì phải, khóc vì nhớ tôi, khóc vì được gần tôi, khóc vì không được sống bên tôi, khóc vì những khổ đau em phải chịu ... Tôi cố níu kéo giây phút êm đềm đó thêm một khoảnh khắc, cố bám víu vào trí nhớ để giữ em lại, để ghìm nát đôi vai bé nhỏ nõn nà của em ... Tôi nghe lại hơi thở dồn dập, ấm áp len nhẹ trong từng tiếng đập từ con tim lồng vào đó những tiếng nghẹn ngào, xúc động tôi tìm lại chất dịu nồng trên đôi môi ngọt ngào nóng bỏng để soi thấy đời mình trong làn da trắng mịn màng, ngụp lặn với những cuồng nhiệt của tình yêu ...
Tôi chợt nghe môi mình đón nhận một chất mặn được rơi xuống bởi những giọt nước mắt trong đôi mắt ngây dại u buồn để vuốt lại mái tóc có những lọn tóc rơi mà tôi đã một thời thả nổi bềnh bồng, để tôi còn được yêu em và cũng được em yêu ...
Có những bám víu, níu kéo thường là những nỗi ê chề, xót xa khi cơn mơ chợt thức dậy, tôi thấy cuộc đời dường như cố tình xa lánh tôi, những trống rỗng trở về trong tâm tưởng như một tiếng thở dài như để thở than cho đời mình, tôi muốn cấu nhẹ vào thịt da chai lì nầy để xác tính rằng tôi vẫn còn cảm giác đau đớn như một con người và biết được tôi đang trực diện cùng tôi . Tôi hỏi lòng có một người vừa hụt hẫng cơn mê đầy ác mộng đẹp, nhưng em ơi ! tàn nhẫn lắm cho tôi, chỉ mỗi một việc cỏn con đó vậy mà tôi làm cũng không được thì làm sao ghì sát em vào lòng, làm sao tìm lại những ấm áp trên làn da mượt mà, những sợi lông măng mịn màng, những hun hút trong dòng đời sâu thẳm .
Tôi thấy tôi vẫn còn để làm gì đây ? Có phải để thiên hạ nhìn thấy tôi vẫn còn đầy đủ tứ chi ? tôi cố an ủi cho tôi, hay nói đúng hơn tôi đang tìm cho tôi một lối thoát, tôi đang đi trên con đường cùng, Thượng Đế đã an bài ...

Vâng! chỉ có như thế tôi mới cảm thấy an ủi đôi chút, cuộc sống vẫn còn ý nghĩa dù chỉ để sống, em có đồng ý với tôi ? Em có bao giờ thấy tôi say giấc trong một đêm nào đó ...

Nhìn lại khoảng thời gian 16 năm trước đây ... Tôi ! tên lãng tử không bao giờ chịu dừng chân ở bất cứ nơi nào hơn một năm không phải tôi là người thích ngày đây mai đó, việc gì cũng có lý do của nó, là một thanh niên sống dưới chế độ luật rừng tôi với một số người khác không giấy tờ tùy thân cho nên phải biết cách lánh nạn mỗi khi có chiến dịch dù bất cứ chiến dịch gì thanh niên cũng là đối tượng của họ, rất may tôi chưa lần nào được dự phần vào trước khi lê tấm thân gầy còm nầy tới Hội Bài . Tôi tóm tắt một tí về Hội Bài mà dân chúng ở đây thường gọi là " Phước Hòa" cảnh tấp nập, náo nhiệt hay ồn ào nhất là buổi sáng lúc chợ vừa nhóm, ôi thôi đủ mọi lớp người kéo xuống bến kẻ tranh nhau ly cà phê người thưởng thức tô cháo lòng xen vào đó có một số người buôn bán từ mấy nơi phương xa tới cảnh vật, cảnh người khó mà diễn tả cho hết có thể vì quá dễ dàng cho nên một số người đến rồi về quá đông nên việc kiểm soát cũng có phần dễ dãi, lợi dụng cái thiên thời, địa lợi ấy tôi nghe lời thằng bạn xuống đây để tìm luôn cái nhân hòa .

Buổi trưa của những ngày đầu năm 1980 tôi vừa xuống chiếc xe lam đang chạy với tốc độ hơn xe đạp, khi đã quá quen việc di chuyển nầy tôi vẫn cảm thấy uể oải, cái xương cốt được bọc bởi làn da ngăm đen như muốn biểu tình đòi quyền tự trị, tôi vươn vai, bẻ lưng để được nghe tiếng răng rắc quen thuộc của các khớp xương, với mái tóc hơi dài che mất hai lỗ tai và gáỵ

Tôi thong thả bước theo thằng bạn để tìm nhà người bà con của nó, khi đi ngang con đường chính có chiếc cổng dẫn vào tôi thấy khá nhiều người nhìn tôi, có phải vì mái tóc dài hay cái quần jean ống nhỏ, tôi tự trấn an chắc có lẽ mình là người lạ cho nên người ta ngó vậy mà, như các nơi khác tôi đến đều được quan sát khá kỹ vì tôi có hơi quái đản một tí ... Thú thật tôi chẳng suy nghĩ gì nữa cả chỉ cần một chỗ được rửa mặt đặt lưng là đủ rồi loanh quanh hơn nửa giờ đồng hồ chúng tôi cũng tìm được nhà lúc đó tôi mới có dịp nhận định tình hình kỹ hơn, dân chúng có lẽ phải lo miếng ăn nên ít có ai để ý đến người lạ, không kiểm soát gắt gao như ở thành phố đời sống dễ thở nếu mình có tiền và tôi quyết định ở lại Hội Bài .

Vài ngày đầu tôi quen được một số bạn nhỏ qua những trận đá bóng hoặc những mẩu truyện tiếu lâm cổ tích trên chiếc ghe tôi dùng để ngủ . Dần dần tôi chuyển sang những thằng bạn cùng lứa tuổi, điêù nầy giúp đỡ tôi có nhiều cơ hội để nhập gia tùy tục, sinh hoạt của tôi càng ngày trở nên thoải mái . Từ khi quen được thằng bạn, nhà nó chả khá cho lắm nhưng rất ấm cúng cho cái thằng lang bạt như tôi và tôi được ba má cùng các em coi tôi như người trong nhà ngược lại tôi rất kính trọng ba má và các em . Điều hiển nhiên tôi đã vượt qua câu, " Vạn sự khởi đầu nan " Tất cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa tôi đều đạt như ý .

Cuộc đời tôi dường như Thượng Đế không cho tôi ngừng ở một chỗ cho dù chỉ là một thời gian ngắn ngủi để tôi ổn định lại con người của tôi .., Theo mấy chuyến vượt biên không thành công cùng mấy tháng trở về thành phố tôi như con ngựa lạc bầy sau thời gian phải sống trong rừng sâu, tôi buông thả cuộc đời với những đêm dài vô tận hầu quên đi những nhục nhằn, phiền muộn hy vọng sẽ có một ngày sau cơn mưa trời lại sáng, đám mây phủ vây tôi sẽ tan đi .
Em yêu dấu ! và tôi đã gặp được em yêu em, linh hồn tôi chợt sống lại sau những ngày tháng tưởng đã lịm chết từ thất bại nầy đến thất bại khác .
Con tim tôi luôn đập từng nhịp mạnh khi có người nhắc đến em hoặc những buồn nhớ gọi tên em . Tôi đã có em trong mọi sự suy nghĩ, bóng dáng em luôn ngự trị trong tâm tưởng tôi , tôi yêu em, tôi yêu em và tôi đã yêu em . Tôi muốn hét to cho mọi người nghe tôi yêu em và cũng đã được em yêu, tình yêu đầu đời của thằng con trai 23 tuổi, với tuổi đời còn non nớt yêu cô gái Hội Bài với tâm hồn trong trắng ngây thơ .
Tình yêu hai đứa chân thật và vụng dại như hai mái đầu tóc đang còn xanh yêu nhau trong cuộc tình xanh với những cụm mây xanh dắt dìu nhau trên vòm trời đầy mộng mơ, hứa hẹn .
Tôi lúc bấy giờ thương em chỉ biết có mỗi mình em, mong muốn được gặp em suốt 24 giờ một ngày, một lần gặp em trò chuyện với em, nhìn em tôi thấy bầu trời tuyệt vời làm sao,cây cỏ dường như cũng chia sẻ cùng tôi nên chúng xanh mượt hơn mọi ngày, con đường về nhà không còn thênh thang trống trải, trong tôi tràn ngập những niềm vui và đêm đó em lại hiện trong giấc mộng của tôi , " Làm sao cắt nghĩa được chữ yêu . Nghĩa lý gì đâu một buổi chiều . Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt . Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu .."

Thế Thôi
Thu Aug 16, 2012 1:15 am

(Còn tiếp)